Bài này em post lên ttvnol ở mục diễn dàn của nhóm ACE MTSG, xin phép được đưa qua đây để chia sẻ cùng CV... vì ít nhất thì chiến mã của em tham gia chuyến này cũng dán logo CV
__________________
Đêm thứ sáu, 22/08/09, mọi thứ cần chuẩn bị...
5h sáng, gặp nhau gần Bình Triệu, ai nấy khí thế hừng hực...
Quãng đường từ SG đi Đồng xoài khá rộng, khá đẹp. Nhưng vì còn sớm nên sương mù còn bao phủ, tầm nhìn rất hạn chế... và một số trục trặc nhỏ... nhưng tất cả những điều đó chẳng ngăn được chúng tôi, chặng đường cần khám phá còn rất dài ở phía trước...
Chúng tôi đến Đồng xoài... ăn sáng (với bún bò chứ ko phải ăn xoài nhé)... tại đây chúng tôi phát hiện ra Cafe đá còn để đánh giày và xịt sên...
Những chiến mã thân yêu đang nghỉ ngơi, chuẩn bị cho những cung đường dài phía trước..
Qua khỏi Đồng xoài khoảng 10km là những đoạn đường đau khổ... toàn ổ trâu, ổ voi.... nước lênh láng... đường không đào như ở SG nhưng đầy đá dăm, đá hộc lổn nhổn, tưởng như đang xem thớt Offroad của tay Camaro mập ú....
Đổ xăng ở QL14
Ninja rùa thịnh hành ở thành phố hàng chục năm trước, giờ gần như tuyệt chủng...nhưng lên vùng cao thì vẫn còn có thể tìm thấy dễ dàng:
Tình cờ gặp anh Hùng (Moto Gialai) và cả nhà lại ngồi giao lưu kết hợp nạp và xả nước....
ST1300 là đại diện những người bạn vùng cao của ACE MTSG:
... lại nạp xăng...
... lại xả nước...
....
Sau một cơ số chu trình "nạp" và "xả" như vậy, chúng tôi đển trung tâm Daklak trong một buổi trưa nắng chói chang...
Dù đói lắm, mệt lắm... nhưng AE vẫn rất hăng máu ghi lại khoảnh khắc này..
một ví dụ trong số hàng chục kiểu solo để chứng tỏ là "ta đã tới đây"
Quyên góp từ thiện bằng quần áo và tỉ thứ ba linh tinh...
bữa trưa đạm bạc tại Daklak, thật vui, thật ngon.. và rồi thật là buồn ngủ...
Sau một hồi được các AE 67 Daklak nhiệt tình mời về nhà, ACE không thể chịu nổi cơn buồn ngủ đang kéo đến (vì sáng nay, người dậy muộn nhất cũng là 4h sáng...)...
Cuối cùng thì chúng tôi cũng tìm được chỗ ngả lưng... những cánh võng thật hợp với những kẻ phong trần ...
sướng, phê, tê... mãn nguyện...
...
giấc ngủ trưa giữa đường tuy ngắn ngủi nhưng đã giúp chúng tôi lấy lại sức lực, chuẩn bị cho một buổi chiều đầy sóng gió...
Chia tay anh Hùng và AE 67 với những cái bắt tay thật chặt, những chai nước suối nho nhỏ, những thanh kẹo chewing-gum nhét vội vào tay, với những lời dặn "đi cẩn thận nhé"... đoàn chúng tôi xuất phát từ Daklak đi Đà lạt lúc 15h35' ngày 22-08-2009....
(to be continued...)


























Trả Lời Với Trích Dẫn











] Hơi bậy tí, nhưng mà chỗ vắng người mừ, ai nghe thấy đâu mà sợ ...


